Con người ta cố lớn thật nhanh, rồi lại lo lắng, mong ước trở lại thành một đứa trẻ.

Với họ ta chỉ là 1 đứa trẻ, với mọi người đối với ta bằng sự cỗ lỗ và ích kỉ. mặt trái 2 thế hệ

Sử dụng giấy và bút bởi khi đó ta mới có thể chậm lại viết tốt hơn và thấy nhiều hơn.

Tôi rất dễ làm bạn thân nhưng thật tế bạn thân rất ít

Tôi là ai trong một câu chỉ là 1 chữ nhưng đầy khác biệt

Chạy theo xu thế chả phải là điều đúng đắn nhất. nhưng nếu chống lại xu thế cũng chả hay ho gì cả.
Nếu không hiểu mà đúng hơn là không cảm nhận được điều mình không hiểu thì đừng bao giờ cố gắng nói với mọi thứ về nó, và làm điều đó.

Mọi vấn đề không thể giải quyết được hãy đem tới phụ nữ, mọi vấn đề khó hiểu cũng là phụ nữ, và mọi thứ được cho là đẹp nhất cũng dẫn tới phụ nữ

“Muốn phí tiền? Mua sách dạy ăn kiêng. Muốn kiếm tiền? Viết cuốn như vậy. Muốn vòng eo nhỏ lại? Ăn ít.” — Malcolm Forbes

Đôi khi con người ta tồn tại 2 bản thể lời nói và hành động, và mọi người hành xử bằng đôi tai và cặp mắt để nghe thấy, nhìn thấy, cảm nhận 1 thứ gì đó khác biệt. Câu hỏi của họ là đâu là chiến thắng, và khi chiến thắng đâu lại là thất bại, ai đã lên tới đỉnh vinh quan kia?

Hãy mang một hình bóng ai đó, trước khi là một ai khác.

Người ta mê viết, nên người ta thích ai đó viết cho mình. Như cái kiểu thèm ai đó để chia sẽ, thèm cảm giác được nói chuyện đối ẩm với con chữ.

Khi đọc điều gì thì phải
Shake and write

Rate this post